Có ai chọn cô đơn làm bạn?

15-05-2018 01:22:000

blogradio.vn - Những xúc cảm, tương lai của chúng tôi chỉ là thứ mà tôi vẽ ra bằng ảo tưởng của riêng mình. Tôi đi qua tuổi trẻ bằng tất cả những hân hoan khờ dại.

***


Chiều nay, một chiều mưa ảm đạm, tôi lang thang ru mình trên con phố sách Đinh Lễ, con phố quen thuộc bên bờ Hồ Gươm ngày nào giờ bỗng xa xôi đến lạ. Bất chợt, tôi thấy lòng mình se lại khi ánh mắt chạm nhẹ tựa đề của một cuốn sách tưởng chừng như đã cũ. “Đi qua thương nhớ”, tác giả Nguyễn Phong Việt. Lần giở từng trang, tôi khựng lại ở một trang thơ đã “vỡ”.

Như tìm được đúng điểm chếnh choáng trong lòng, những cảm xúc đặt điểm tựa vào ấy mà bật lên, mà thổn thức. Khoảng kí ức một thời lãng quên bỗng hiện lên rõ nét. Tôi một cô gái 23 tuổi, đã từng sống đúng với những tươi đẹp của thanh xuân. Khóc có, cười có, những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời đều trải qua cả. Và trong những thanh xuân của cuộc đời ấy, tôi tìm thấy anh.

Người con trai nổi bật nhất trong mắt tôi, khiến cả thế giới của tôi thay đổi. Chúng tôi đã từng thân thuộc những góc đường của Hà Nội. Có khoảng kí ức nào là không vẽ hình bóng nhau. Chỉ tiếc tôi không phải là người đầu tiên của anh, cũng không phải là người duy nhất. Hóa ra, những xúc cảm, tương lai của chúng tôi chỉ là thứ mà tôi vẽ ra bằng ảo tưởng của riêng mình. Tôi đi qua tuổi trẻ bằng tất cả những hân hoan khờ dại.

Liệu tôi có hối tiếc không khi thanh xuân của mình đã từng “hạnh phúc” vì một thứ tình cảm mông lung, mơ hồ như thế?

Liệu tôi có vui vẻ không khi tim mình còn cứ đau đáu nhớ, còn người kia đã vội quên từ lâu ?

Liệu tôi có xót xa không khi bắt gặp con người đã từng là cả khoảng trời của tôi, giờ lại là chỗ dựa cho một tâm hồn yếu đuối khác.

Cuộc sống chỉ có một người, tự mình đón đưa, tự mình huyễn hoặc, liệu có thú vị? Đôi khi, người ta thích sự gò bó, gắn kết, để ru lòng mình vào những xúc cảm không tên.

Liệu có ai chọn cô đơn làm bạn?


Mỗi lần nghĩ về anh là mỗi lần đi qua thương nhớ. Và mỗi lần ấy, cảm xúc của tôi lại chai sạn đi một ít. Nhưng nào phải quên.

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng

cửa sổ, lối đi… phải khép lại

những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi

những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy

và người bước đi …

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay

Nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt

nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát

dù đau đến xanh xao…” (*)


Trong cuộc sống, đã có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Và dù có thể không quên nhau, thì những người đã từng đi qua thương nhớ cũng đã đi qua nhau rồi…

© Nguyễn Thiện Phúc – blogradio.vn

Chú thích: (*): Thơ Nguyễn Phong Việt

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+